Header Ads

Đừng buông thả vì thằng trong quá khứ! Tôi yêu em...(phần 2)

Tiếp theo phần 1 mời các bạn cùng Radio94Rec đón đọc phần 2 nhé !

...Nói rồi hắn bỏ lại bố mình mà bước nhanh lên phòng.Cô cũng lật đật chạy lên theo.Người đàn ôg chửi vài câu rồi ra ngòai với tâm trạng bực tức
Cửa phòng mở toang cô bước vào trong.Đập vào mắt cô là căn phòng màu chủ đạo toàn màu tối.Hắn nằm trên giường,để tay lên trán có vẻ mệt mõi.Cô đứng tần ngần ở cửa phòng không biết làm sao.
-Vào đây.vào trog nằm đi
Nghe vậy cô bước tới giường.Dù đã chuẩn bị tinh thần nhưng cô vẫn cảm thấy sợ.Vì hắn nằm ngoài sát mép giừơng..vừa suy nghĩ vừa run cô 1 chân bước lên giường chân kia chuẩn bị bước qua người hắn thì qúynh quáng bước lên cả hông hắn.Đau quá hắn cáu:Giời ơi em định giết tôi luôn đấy à.Đau chết mất
-Tôi...nhỡ chân thôi... khôg cố ý đâu
Nằm suýt xoa một lúc hắn bỗng im hẳn.Tim cô đập thình thịch chờ nghe động tĩnh.
Hắn xoay người chồm lên nằm đè lên cô.Chưa kịp phản ứng gì hắn đã hôn cô.Mắt cô trợn tròn nhìn hắn,tay chân vùng vẩy nhưng vô ích.Tay hắn khôg chịu yên phận sờ khắp người cô.Tay hắn luồn ra sau lưng cô cởi khóa áo xuống khiến chiếc áo tụt qua ngực.Môi hắn chuyển dần xuống ngực.Cô rùng mình chống cự đầy đầu hắn ra.
-Đừng.Đừng mà..Tôi..Tôi đang trong ngày đèn đỏ. Cô nói mà mặt đỏ bừng vì ngượng
Vừa nghe xong hắn ngước mặt nhìn cô mặt ngạc nhiên:Gì?
-Hôm nay... tôi.. không thể

Hắn đưa tay lên xoa mặt rồi lại xoa đầu tóc vẻ bực bội:Mẹ kiếp!ngày gì đen thế khôg biết.Chơi gái cũng không yên. Nói rồi hắn nằm vật ra giường.Cô mau chóng chỉnh lại quần áo của mình.Hắn nắm đó mắt nhìn lên trần nhà.Một lúc lâu hắn quay sang ôm cô rồi nói:yêm tâm!ngủ đi tôi khôg làm gì em đâu.
Bây giờ cô mới quan sát kĩ gương mặt hắn.Còn trẻ chỉ tầm 24,không đẹp trai lắm nhưng dễ nhìn và rất men lì.cũng không tệ
30p trôi qua cả 2 vẫn trong trạng thái chưa ngủ được.Hắn bật dậy ngồi trên giường.Cô giả vờ nhắm mắt nằm im như đang ngủ.Thấy vậy hắn lên tiếng lật tẩy:-Dậy đi.Đừng giả vờ nữa,khôg ai ngủ mà nằm dáng cứng đơ thế đâu.Tôi có trò này vui đấy
Cô ngồi dậy nhìn hắn loay hoay trog phòng tìm kiếm thứ gì đấy.Loay hoay mãi hắn mới trở lại giường với bộ bài.
-Chơi đi.ai thua sẽ trả lời câu hỏi của người thắng.Phải trả lời thật
-Nhưng sao phải chơi chứ? Cô hơi nhăn mặt
-Vì đây là lệnh.Và tôi hơi tò mò về em
Hắn bắt đầu chia bài.
Ván đầu=hắn thắng
- Tôi biết em khôg phải gái hư.sao chấp nhận làm tình nhân của tôi?
-Vì tôi khôg có tiền trả anh.vả lại tôi khôg còn trinh nữa.chẳng có gì sợ mất
Hắn cười trước câu trả lời thật thà của cô.Ván tiếp cô lại thua
-Em đã ngủ với bao nhiêu người?
-Chưa ai cả
-Em nói em mất cơ mà?
-Anh đi quá 1 câu
-Ừ nhỉ. Hắn tiếp tục chia bài ván này hắn lại thắng.Hắn phấn khích vì sắp giải nghĩa được thắc mắc:trả lời nốt câu lúc nãy đi

radio94Rec - nghe radio trực tuyến miễn phí

-Tôi bị hiếp Cô cúi đầu nói.Sự đau đớn hiện rõ trog đôi mắt.Giọng cô lạc hẳn đi vì kiềm nén.Hắn cảm thấy xót xa thay cho cô.Thoáng qua trong đầu ý nghĩ muốn che chở cho cô.Nhưng nó hiện diện khôg bao lâu.Đánh tan bầu khôg khí hắn lại chia bài.Ván này vận may khôg còn bên hắn nữa.Cô đặt câu hỏi:Anh khôg thiếu gái,khôg thiếu người hơn tôi.Tại sao bỏ ra số tiền ấy để ngủ với tôi?
-Vì tôi thấy em rất thú vị..Mong manh nhưng khôg dễ vỡ.Và em giốg tôi.Đều là những đứa trẻ bị bỏ quên.
10H rồi hắn vẫn lang thang ngòai đừơng.Lượn lờ khắp các đừơng phố.Tự dưng hôm nay hắn muốn tách ra khỏi cái thế giới chỉ có ánh sáng mờ ảo,khói thuốc,rượu và gái.Hắn ngán ngẩm với cuộc sống như 1 cuốn phim tua đi rồi lại tua lại.Đang đi hắn thấy cái bóng dáng quen quen áo trắng xách túi đằng trước.Chẳng lẽ....
Rồ ga đi sát vào cô gái đang đi bộ bên đừơng.Hắn nhìn kĩ vào khuôn mặt ấy.
Ôi mẹ ơi!Chuẩn rồi..PHƯƠNG
Bấm còi inh ỏi nhằm gây sự chú ý của cô.Phương quay sang nhìn sang thằng điên nào trêu mình.Ngạc nhiên cô thốt lên:Là anh à?
-Vâng.Thế chị nghĩ là ai?Thằng điên chắc.
-Ôi!Anh đọc được ý nghĩtrong đầu tôi hả? Cô tròn mắt hỏi đểu anh
-NÀY.Tôi là tôi nóng lắm đấy.Lên xe đi ăn với tôi đi.đói quá
-Muộn rồi tôi phải về nữa
-Thì ăn xong rồi về.Nhanh nhanh.Đói bỏ bố đi được.

Cô lại lủi thủi leo lên xe hắn.Chiếc Liberty phóng đi nhanh chóng.Hắn lầm bầm chửi rủa: Mẹ.Đi mãi chẳng có chỗ ăn.Mới 10h mà đã đóng cửa sinh em bé rồi.Bố mấy cái đứa đầu óc lợn.Chỉ thế là giỏi
-Chó chê mèo lắm lông Cô buồn cười trứơc cách nói của hắn
-CÁI GÌ CƠ?? Hắn quát
-Giật cả mình
Hắn phanh gấp trước 1 quán phở nhỏ.Có vẻ bức tức hắn gạt manh chân chống xuống rồi vào ngồi vào bàn.Cô ngồi xuống tủm tỉm cười. 2 bát phở đặt trước mặt cô và hắn bắt đầu ăn.Thấy hắn vẫn hầm hừ cô lên tiếng:Bức xúc thế cơ á?
-Khôg dám.Đang đói mới thế.Làm gì giờ này còn lang thang ở đường?
-Đi khách về Cô đáp tỉnh bơ
-Gì? Hắn khó chịu hỏi lại
-Đùa thôi.Đi học thêm về thôi
-Con thua mẹ.Mẹ có phải là con gái khôg đấy Hắn lắc đầu chán chừơng
-Anh ăn nhanh đi rồi chở tôi về
-Làm sao mà về được chứ.Hắn ranh mãnh nhìn cô
-Sao cơ?
-Còn phải vào xem nhà nghỉ có gì mới khôg đã chứ
-Khôg được đâu tôi còn phải về nữa.Muộn lắm rồi Cô nói vội,giọng đầy năn nỉ
-Tôi đùa thôi.Muốn lắm nhưng tôi khôg thể... Hôm nay tôi...là ngày đèn xanh ý mà. Hắn đá mắt với cô
-Đèn xanh? Cô ngạc nhiên suy nghĩ đó là ngày gì
-Em buồn cười nhỉ.em đèn đỏ thì tôi cũng phải có đèn xanh chứ. Hắn tỏ vẻ buồn khổ
-Đùa nhau à Hắn và cô cùng cười
Khôg khí trở nên vui hơn.Nhìn đồng hồ đã muộn hắn đứng dậy tính tiền rồi ra xe chở cô về tận nhà.
Xuống xe cô quay lại nói với hắn:
-Anh cũng tốt nhở
-Tất nhiên.Đừng đánh giá ng khác chỉ qua bên ngoài. Hắn vênh mặt oai

Cô nhìn hắn rồi bước vào trong nhà.Hắn nói đúng.Trong hắm đang có cái gì nhe nhóm,rất vui.
Cô bước vào nhà.Trong nhà vẫn sáng,có lẽ vẫn có ngừơi còn thức.Vợ bé bố cô đang vui vẻ cười nói trên sôpha.Cô cười nhạt bứơc nhanh lên phòng.Dì ghẻ vẫn ngoa ngoắt nói với theo:Đúng là đứa mất dậy
Cô đã quá quen với những câu như thế.Mở cửa phòng ra mẹ cô đang ngồi bên cửa sổ ngắm nhìn bầu trời đầy sao.Nghe tiếng mở cửa bà quay lưng nhìn.thấy con gái về trên khuôn mặt bà giãn ra,nở nụ cười hiền từ bà tiến lại hỏi han con:Ăn chưa con?Sao về muộn thế?
-Con ăn với bạn rồi.Mẹ ngủ trước đi nhé.Con tắm xong còn học bài ạ..Cô nhìn mẹ âu yếm
-Học sớm rồi ngủ nhé.Đừng cố gắng quá sức. Bà nói rồi bước lên giường,bà chỉ nằm mà không ngủ.Bà luôn đợi con gái lên giường mới cùng ngủ.
-Vâng.Cô lấy quần áo rồi tiến vào nhà vệ sinh.Cô mở nước cho nước xối xuống ngừơi.Cảm giác thỏai mái thật

Diểm-cô ả đanh đá chua ngoa đã chửi cô là con hoang cùng vài cô nàng tóc đỏ đến trường cô.Những chiếc xe ga đắt tiền dựng trước cổng trừơng gây sự chú ý của mọi người.Giờ tan trừơng học sinh ùa ra như ong vỡ tổ.Thấy những cô nàng có vẻ anh chị đứng ở đây có vẻ sắp có đánh nhau càng làm tò mò đứng nán lại xem.Vừa ra ngòai cổng trừơng cô bị mấy người chặn lại.Vừa nhìn cô đã nhận ra cô gái cầm đầu là ai.Cô ả lên tiếng trước:Mày còn nhớ tao không?
-Có
-Mày biết tao đến đây làm gì khôg?
-Tôi đang chờ chị nói đây Cô nhìn thẳng cô ả đối diện
-Tao là Diểm.Người yêu anh Log.Mẹ...Mày mà lãng vãng gần anh Long thì tao cho mày đi học bằng xe lăn Cô ả cao giọng đe dọa
-Anh Long của chị thì chị tự quản chứ.sao lại đến đây
Bốp!Âm thanh chói tai vang lên.Những người đứng xem nhao nhao chen nhau xem:"Đánh nhau rồi.đánh nhau rồi"
-Mẹ.Hôm đấy tao nể anh Long nên nhịn chứ khôg tao rạch mặt mày con chó Cô ả có vẻ tự đắc vì vừa đánh ra oai
-Vậy hôm nay không có anh ta ở đây chị rạch mặt tôi đi.
-Mày..mày thách tao à Cô ả giọng tức tối
-Tôi khôg thách ai hết
-Đừng tửơng lên giường được với anh ấy là ngon.Với mày anh ấy cũng chỉ xem là lọai gái đứng đường thôi

Mọi ngừơi xì xầm bàn tán chỉ chỏ về phía cô.Họ đưa ánh mắt khinh bỉ nhìn cô.Cô muốn kết thúc nhanh chuyện này ở đây nên rút điện thoại gọi cho hắn
Đang ngủ bị đánh thức bởi tiếng chuông đt reo ầm ĩ.Với đt hắn bắt máy mà không nhìn xem là ai.Tiếng hắn ngái ngủ:Ai?
-Đến trường tôi đưa Diễm người yêu của anh về đi Cô giọng lạnh lùng không cảm xúc nói đều
-Sao cơ? Hắn nghi ngờ hỏi lại
-Làm ơn.. Cô cúp máy sau câu nói
Hắn chửi rủa:Mẹ kiếp!Đúng là đàn bà.Có thế mà cũng kiếm chuyện.Đau đầu thật
Hắn tra danh bạ rồi gọi cho Diễm với một câu ngắn gọn:VỀ.Nhanh và ngay khôg đừng trách anh
Cô nàng nghe xog đt vẫn bực tức vì thái độ không quan tâm đến lời đe dọa của Phương.Những chiếc xe lao đi khôg quên chửi tục vài câu

radio94Rec - ứng dụng radio miễn phí
Nhìn thấy bóng dáng hắn đang len lõi vào dòng người đang nhảy nhót quay cuồng trong tiếng nhạc ầm ĩ.Diễm chạy lại cười hớn hở khóac tay hắn thâm mặt kéo về phía bàn cô ta đang ngồi.Hắn vừa ngồi xuống cô nàng đã quấn quýt dựa vào người hắn.Hắn hơi tránh cái dựa dẫm quá đà của Diễm.Hắn lơ đãng hỏi cô ta: Hôm nay em đến trường Phương gây chuyện à?
Cô ả khó chịu khi nghe nhắc đến Phương - Em chỉ muốn đến dạy cho nó 1 bài học thôi.Dù là chưa hả giận nhưng em coi như cảnh cáo thôi.Haha.Em tát nó,nói cho cả trừơng nó ghe thấy là nó ngủ với ngừơi yêu em.Nó mà đi học thì nhục lắm Cô cười to với thành quả của mình.
-Em có thấy mình hơi quá khôg?Em lấy tư cách gì mà cấm đóan ngừơi khác như thế.Em định quản anh đấy à? Hắn khó chịu với cách nói đấy
-Em là người yêu của anh mà
Hắn đặt mạnh cốc rựơu xuống bàn
-Yêu?Em điên à?Tôi khôg xem ai là người yêu tôi cả.Nhớ nhé.Với tôi chỉ có ok thì chơi chứ khôg yêu đương gì hết.Em tự ý làm thế 1 lần nữa đừng trách tôi.Thằng này nói là làm
Hắn quay lưng đi thẳng ra ngòai không quan tâm cô gái phía sau.
Lên xe hắn tự dưng thấy tức thay cho Phương.Còn là học sinh mà bị mang tiếng ngủ với đàn ôg có người yêu rồi thật khó sống trong những cái lời đồn ác của thiên hạ.Haiz.Tự dưng lại thế.Điên mất.
Lấy điện thọai hắn gọi cho cô.Mãi khôg thấy nghe máy.Làm gì khôg biết.

Công viên hôm nay có vẻ vắng vẻ cô ngồi uống với mấy lon bia.Cô buồn vì chuyện trưa nay.Chị ta nói đúng Cô là kẻ khôg ra gì.Cô uống tới lon thứ 5 có vẻ đã ngà ngà.Bây giờ cô chỉ muốn về ôm mẹ mà ngủ nhưng chán thay là mẹ cô đã về quê có việc.Cô dự định sẽ ngủ ở đâu đó,khách sạn cũng được cô khôg muốn về nhà.
Chuông đt cứ reo làm cô cảm thấy bực mình.Mở túi lấy đt ra xem ai gọi.Hóa ra là hắn.Chán nản bắt máy
-EM ĐANG Ở ĐÂU?? Hắn bực bội hét vào đt khi gọi mãi mới thấy cô bắt máy
-Sao thế?Ở côg viên gần trường Giọng cô lè nhè vì đã say
-Ở NGAY ĐÓ TÔI ĐẾN. Tắt đt hắn bực mình cho xe hướng về côg viên
Hắn cho xe lùi chầm chậm về phía cô gái đang ngổi bó gối trên ghế đá.Đang khóc à?Hắn nghĩ thầm
-Này!Sao đấy?con gái gì mà uống bia ghê vậy. Hắn khều khều vào tay cô
-Đến làm gì?Uống với tôi nhé? Cô nhìn hắn với dáng vẻ mệt mõi
-Về.Nhanh tôi đưa về Hắn nói như ra lệnh cho cô
-Khôg vềề.Hôm nay tôi khôg muốn về.Cứ vất tôi vào nhà nghĩ là được rồi
-GÌ?Hôm nay lại còn mơi tôi à? Hắn cười
-Khôg phải thêêế.Mẹ tôi khôg ở nhà thì tôi về nhà đó làm giiì Có vẻ như cô đã quá say
Hắn dìu cô lên xe rồi cho xe chuyển bánh.Trên xe cô cứ lầm bầm khôg ngừng.

-Anh biết khôg?Hôm nay tôi sợ lắm.Khôg phải sợ bị đánh đâu.Tôi sợ người ta biết tôi là người tình của anh.Tôi sợ ánh mắt khinh bỉ.Biết cảm giác lúc đó là gì khôg?...Là nhục.Như tôi đang ngủ với chồng người khác bị bắt quả tang ý
Nói chán cô chìm vào giấc ngủ..Hắn hạ ghế xuống cho cô nằm được thỏai mái, nhìn gương mặt tròn trĩnh xinh đẹp của cô khi ngủ thật đẹp.Ngay cả trong giấc ngủ mà cô cũng nhíu mày lại.Cô phải chịu đựng đến thế sao.Hắn đưa tay gạt những sợi tóc vương trên trán cô.Dừng xe trước ngôi nhà của hắn.Hắn nghĩ tốt nhất đưa cô đến đây.Đây là ngôi nhà mà mẹ hắn để lại cho hắn.Là nơi đẹp nhất trong lòng hắn.Đặt cô xuống giừơng, hắn vào phòng tắm rửa rồi lên nằm cạnh cô.Lúc này hắn chẳng muốn làm gì cả hắn chỉ muốn ôm cô ngủ.Hắn tự cười bản thân:Mày sắp thành thánh rồi Long ạ.
Mùi tóc thơm thoang thoảng từ cô làm hắn nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Đêm khuya đang ngủ say hắn giật mình bởi tiếng kêu khóc của người nằm bên:ĐỪNG...ĐỪNG...EM ĐAU LẮM..ĐỪNG NHƯ THẾ..ĐỪNG...Làm ơn đi
Tiếng kêu gào càng lúc càng nhỏ dần chỉ còn lại tiếng khóc.Cô vẫn ngủ.Hắn đóan có lẽ cô mơ thấy gì đấy sợ hãi lắm.Hắn ôm vỗ về cô.Tiếng khóc dần hết rồi im hẳn.Cô lại thở đều đều.Chắc có lẽ đã hết sợ và lại ngủ ngon.Bây giờ trog đầu hắn chỉ có 1 ý nghĩ:Tôi sẽ che chở cho em
Sáng hôm sau
Mở mắt ra cô nhìn quanh và tự biết đây khôg phải căn phòng mình.Quay sang thấy hắn đang nắm cạnh.NÀY Cô nhảy dựng xuống giường
Cô hét cho hắn dậy.Hắn nhìn cô bằng ánh mắt lờ đờ với vẻ khó chịu vì bị đánh thức.Còn cô.cô gào lên với hắn:ANH CŨNG KHỐN NẠN NHƯ NÓ THÔI.ANH LỢI DỤNG LÚC TÔI NGỦ MÀ...
-Thần kinh à?ai làm gì em hả
-Anh cũng khôg khác gì hắn đâu.Giống nhau cả Cô bực tức nhìn hắn
-THÔI NGAY NHÁ.ĐỪNG CÓ MÀ SO SÁNH TÔI VỚI NÓ NHÁ.Tôi còn đạo đức chán.Tôi khôg có hứng chơi với kẻ bất động không biết gì.Như hiếp trẻ em ý. Hắn nhỏ giọng hơn -Ít nhất tôi sống thật với em hơn nó.Em tự nhìn xem có giống em vừa ngủ với tôi không
-Thật à Cô nghi ngờ nhìn hắn
-vâng.Thằng này làm thằng này nhận.Thằng này có thừa quyền được làm nhưng khôg thích thôi.Đây này..áo tôi đầy nước mắt nứơc mũi của em đây.Mất ngủ cả đêm
Nhìn ánh mắt của hắn cô cúi đầu xuống:Tôi xin lỗi

Cô lủi thủi vào nhà vệ sinh.Nhìn lại trên người khôg có cảm giác gì nên cô tin hắn nói thật.Mĩm cười vì nghĩ hắn cũng tốt,khôg như những thằng công tử khác.Hắn lại đắp chăn trùm kín ngủ tiếp.Đang nằm lại ghe tiếng xột xọat,lách cách dưới giường.Hắn mở hé hé chăn ra thì thấy cô đang cắm cúi ngồi học.Hắn mãi mê ngắm nhìn:đẹp thật.Giật mình bởi tiếng chuông đt réo ầm mĩ phát ra từ đt của cô.Không biết ai gọi mà thấy cô mĩm cười khi ghe máy:Trình bày
Không biết bên kia nói gì chỉ nghe thoáng thóang là tiếng con trai.
-Có có.đi chơi á?ok men Cô hớn hở cười.Hắn đóan chắc lại có thằng nào rủ đi chơi chứ gì.
Hắn bật dậy tung chăn làm cô giật mình. NÀY.Đi chơi đi.chán quá.Chủ nhật chán thế
-Nhưng..tôi hẹn với bạn rồi
-Hôm nay khôg phải đến trường nhỉ?nhớ khôg?thay quần áo đi
Trời mùa đông lạnh.Hắn và cô chơi đủ các trò trong công viên,ăn kem.Hắn nói với cô:Nếu từ nay ai hỏi thì hãy nói là người yêu tôi Hắn cười dịu dàng
2 Người dừng ở một tiệm bán đồ đôi.Hắn kéo cô vào trong.Mua đủ lọai:áo đôi,đồng hồ đôi,giày thể thao,mũ đôi,cốc đôi.Xách lĩnh kĩnh ra ngoài mấy túi hắn mĩm cười thỏa mãn còn cô thì ngơ ngác khó hiểu. Hắn muốn yêu

Hắn chở cô về nhà hắn mang những vật dụng đôi mua được để khắp phòng.Nhìn họ cứ như đôi tình nhân vậy.Xong việc hắn mới chở cô về nhà.Đêm đó dù ở 2 nơi khác nhau nhưng đều mang chung 1 cảm giác vui kì lạ khiến họ mất ngủ.
Cứ như thế hắn và cô như những người bạn.Họ dường như quên đi cái lời hứa tình nhân ấy.Hắn muốn bên cô chứ không hề có những ý nghĩ ham muốn dục vọng.
Có khi là những tối đi học thêm về hắn sang chở cô đi ăn khuya.Cô đến nhà hắn-nhà mẹ hắn để lại.Hay những lúc chán hắn gọi cô đi chơi.Ăn uống và nhiều thứ khác
Hắn đã xác định rõ cô là gì đối với hắn.Là yêu

Còn cô,cô không muốn nghĩ rằng mình đã có chút cảm tình với hắn.Đơn giản vì cô không muốn làm tổn thương mình,sợ phải đau vì yêu nữa.Ở bên hắn rất thỏai mái,không có những toan tính hèn hạ.
Hôm nay khi về đến nhà cô có linh tính không hay.Vừa vào đến nhà dì ghẻ cô lạnh lùng buông lời nói:Mẹ mày bị tai nạn đang ở viện.Vào xem đi không là không thể nhìn thấy lần cuối đấy
Tai cô như ù đi.Cô chạy như bay đến bệnh viện.Ngoài phòng chờ cấp cứu chỉ có bố cô.Lần đâu tiên cô thấy ông ấy có vẻ đau khổ như vậy.Lại gần ông cô hỏi gấp.Mẹ con sao rồi?
Ông ấy lắc đầu chán nản.Cửa phòng cấp cứu mở ra.Người đàn ông trẻ bước ra trong bộ quần áo bác sĩ.-Chúng tôi đã cố gắng hết sức,nhưng khôg thể cứu được.xin chia buồn với gia đình.Hãy vào nói với bà ấy lần cuối
Cô chạy nhanh vào qùy bên chiếc giường inox lạnh lẽo.Mẹ cô thở khó khăn nói từng lời trăn trối với cô.-Mẹ xin lỗi...phải sống tốt..con..yêu..của..mẹ Nói rồi bà trút hơi thở cuối cùng.
-MẸ.MẸẸẸ...Cô khóc ngất đi trước cảnh tượng ấy
Đám tang diễn ra trong lặng lẽ với ít người đến viếng

Bờ biển hôm nay sóng vỗ từng đợt nhẹ.Phía xa xa như vô tận.Cô đến đây vì đây là nơi cô và mẹ hay đến.Mẹ mất rồi cô khôg còn mục tiêu gì để sống nữa.Cô gục ngã thật sự.Và cô nghĩ sẽ không lâu nữa cô sẽ đến cùng mẹ,sẽ khôg phải đau khổ 1 phút nào nữa.
Cô muốn nhấn chìm mình xuống dòng nước thăm thẳm ấy
Chợt.Cô nghĩ đến Long.Người giúp cô trong thời gian cô đau khổ vì kẻ sở khanh rời bỏ cô.
Cả tuần nay hắn phát điên lên vì khôg liên lạc được với cô.Đến trường thì bạn bè nói mẹ cô mất.Đến nhà thì bố cô bảo cô đã bỏ đi từ ngày lễ tang kết thúc.
Cuộc gọi từ cô khiến hắn vui sướng đến phát điên.Nghe máy vội.Đầu dây bên kia chỉ có giọng nói yếu ớt,rất khẽ:-Anh sống vui vẻ nhé.Số tiền còn lại cứ đến đòi bố tôi.Tôi muốn chào anh lần cuối
Nghe cô nói vậy hắn vội vàng nói:NÀY.EM ĐANG Ỡ ĐÂU?NÓI TÔI NGHE ĐI
Cô cười:Tôi muốn kết thúc cuộc sống này
-EM BỊ ĐIÊN À?CÓ MUỐN CHẾT CŨNG PHẢI GẶP TÔI.TÔI MUỐN NÓI CHUYỆN RÕ RÀNG.NÓI ĐI.Ở ĐÂU HẢ? Hắn gào lên trog đt với cô.Hắn sợ sẽ khôg gặp được cô nữa
Cô nói chỗ của mình xog thì hắn vội nói như sợ cô tắt máy:ĐỢI TÔI.PHẢI ĐỢI TÔI
Hắn lái xe với tốc độ nhanh nhất có thể đến chỗ cô.Hắn muốn cô ở bên mình.Hắn yêu cô.

Đến nơi hắn nhảy xuống xe chạy thật nhanh ra bãi biển. Đưa mắt tìm bóng dáng cô.Xa xa hắn nhìn thấy cô đang ngồi lặng nhìn vào khôg trung xa vời.Thở phào vì cô vẩn còn ở đây
Lại gần hắn nhẹ nhàng đến ngồi cạnh cô.
-Em sao vậy? Sao khôg nghĩ phải sống như thế nào đễ mẹ ở dưới đấy được mĩm cười
-Tôi sống vì mẹ.Trên đời này chỉ có mẹ là thương tôi,yêu tôi.Tôi.. Cô bật khóc
-có tôi.Tôi sẽ yêu thương em suốt đời
-Tôi ước mình gặp anh sớm hơn.Đừng thương hại tôi như thế.Xin anh đấy Cô nói.nước mắt không ngừng rơi.Nó khiến hắn đau lòng
-Không.Là tôi yêu em. Hắn đưa taylau những dòng nước mắt ấy.Hắn ồm chặt cô vào lòng.-Hãy sống là vì tôi.Khôg có em tôi sẽ sống khôg có ý nghĩa.
Cuối cùng hắn cũng thuyết phục được cô từ bỏ ý nghĩ tự tử ấy.Hắn đưa cô về nhà hắn rồi để cô ngủ.Có lẽ cô đã quá mệt mõi.Suốt đêm hắn ôm cô ngủ.Hắn luôn thức để vỗ về cô.
Sau đó cô sống cùng hắn tại đây.Ngôi nhà là tài sản mẹ hắn để lại.Chỉ có 2 người.Hắn đối xử với cô rất tốt.Luôn động viên.Cô gắng hết sức để học hành thành tài.Hắn ít chơi bời hơn.2 người yêu thương nhau thật lòng.Có lúc hắn đi nhậu nhẹt với bạn bè khuya chưa về.Cô gọi điện:-Anh về nhé.Em đợi
Nghe vậy hắn về.Mặc kệ bạn bè nói hắn sợ người yêu.Hắn khôg muốn cô buồn.
Tình cảm đậm sâu như vậy hắn và cô đã đi quá giới hạn.Cô luôn phòng tránh rất cẩn thận.
1 tháng nữa cô sẽ phải bước vào kì thi đại học.Cô dành ít thời gian cho anh hơn.Nhưng cô vẫn dành những ngày nghỉ để đi chơi cùng anh.Cô thực sự rất hạnh phúc
Hôm nay cô trở lại ngôi nhà lạnh lẽo mà mình sống suốt 18 năm nay.Cô về đây chỉ vì dì cô về nứơc muốn nói chuyện với cô về việc sẽ đưa cô sang đấy du học.

Bước vào nhà cô thấy bố,dì và dì ghẻ đang ngồi tranh cãi vấn đề gì đó rất gay gắt
Chào khẽ cô ngồi xuống cạnh dì mình.Sau vài lời hỏi thăm,dì cô đi vào vấn đề chính:- Dì về lần này là muốn con sang với dì.Mẹ con mất rồi ở đây cũng khôg có ai yêu thương con cả.Dì khôg yên tâm.Ở đấy con sẽ có tương lai hơn
Bố cô khôg nói gì.Cô dì ghẻ nói thêm vào rồi cười: -Tốt nhất là đi luôn đi cho đỡ chướng mắt
Cô nhìn thẳng vào mặt dì ghẻ nhấn mạnh từng chữ:Tôi phụ lòng dì rồi.Dì sợ tôi quay về chiếm tài sản à?đúng đấy.Tôi sẽ trở lại đây để lấy đi 1 nữa căn nhà này mang tên mẹ tôi đấy.Chờ nhé
-Thôi.Lên phòng bố có việc múôn nói Ông đi trước cô chần chữ đi theo phía sau.Trong phòng,ông đứng cạnh cửa sổ quay lưng về phía cô,mắt hướng ra ngòa bầu trời xanh biếc. Ông hút thuốc trầm tư suy nghĩ.Cô ngồi ghế quan sát bố mình.Đây là người mang cùng dòng máu với mình ư?Đâu là tình thương ruột thịt?
Ông phá tan bầu khôg khí tĩnh lặng bằng giọng rất nhẹ:Con qua lại với thằng Long à?
-Đúng
-Nó tốt với con khôg?
-Rất tốt.Tốt hơn người làm bố như ông gấp trăm lần Cô đay nghiến từng chữ
-Bố xin lỗi.Là bố sai rồi Giọng ông lạc hẳn đi -Bố sai khi nghĩ đứa con trai là tất cả.Bố bỏ quên mất mẹ con con.Suốt thời gian qua bố ân hận nhiều lắm. Đi sang đấy mạnh khỏe con nhé. Nếu quay về Vn hãy trở lại đây 1 lần.
Lần đầu tiên cô thấy bố mình khóc. Giọt nước mắt chảy dài trên khuôn mặt khắc khổ.
-Tôi sẽ đến đây. Cô nói rồi quay lưng bước ra về.
Cô và dì sẽ dự định 1 tuần nữa sẽ đi.Cô đã hòan thành xog các kì thj chỉ chờ họ tổng kết là xong.
Cô thật sự khôg muốn rời xa Long.Nhưng cô nghĩ cho tương lai.Cô muốn có thành công.Sẽ đừơng đừơng chính chính đi cạnh anh.Không muốn bị người khjnh thừơng.
Cô về nhà.Long đang lúi húi lau dọn nhà cửa khi cô vắng nhà.Cô chạy lại ôm hắn từ phía sau.Giọt nước mắt chảy dài.Hắn giật mình khj thấy cô khóc.-Em làm sao vậy?sao lại khóc?
-Khôg.em khôg sao
Có lần khi ôm cô ngủ hắn nói khẽ với cô: -tự dưng anh lại thích trẻ con lắm em ạ. Cô mĩm cười rồi đi vào gjấc ngủ
1 ngày nữa là cô sẽ xa hắn

Cô kéo hắn đến côg viên.Nơi lần đầu tiên cả 2 cùng đi chơi với nhau.Khi chơi chán các trò chơi cô dẫn hắn vào 1 tiệm chụp ảnh.Cả 2 chụp rất nhiều kiểu với nhau. Khuôn mặt tràn đầy hạnh phúc
Trời đã tối nhưng cô chưa muốn về nhà.Cô muốn đi khắp nơi cùng hắn. Đến gần khuya họ mới trở về nhà.Hôm nay cô chủ động ôm lấy hắn,cô muốn gần gũi với hắn.Hắn và cô ngủ với nhau.Và lần này cô khôg phòng tránh. Khi thấy hắn đã ngủ say cô nhẹ nhàng dậy thu dọn hành lý để sáng mai đi.Nước mắt cô cứ đua nhau rơi xuống.Đưa tay ngăn tiếng khóc để hắn khỏi thức gjấc.Cô nhìn ngắm khuôn mặt hắn thật kĩ 1 lần nữa
9h hắn thức dậy không thấy cô kề bên thì nghĩ chắc cô đang dưới bếp. Xuống nhà cũng khôg nhìn thấy cô đâu. Ngồi xuống ghế lấy đt gọi thử cho cô thì thuê bao. Mắt hắn chợt dừng lại trên chiếc bàn nơi phòng khách có mảnh giấy để ngay ngắn
"Anh à ! Em phải đến 1 nơi xa.1 miền đất xa lạ. Đó sẽ là nơi em sẽ thay đổi số phận này.Em muốn cho mọi người thấy mình khôg vô dụng.Em rất buồn khi phải xa anh.Khôg có em anh phải tự chăm sóc bản thân.Đừng chơi bời nữa anh nhé.Đợi em.Em sẽ về.Eya"
5 năm sau
radio94Rec - kết nối bạn bè bốn phương
Hắn bây giờ đã hoàn toàn thay đổi. Là ông chủ của một shop quần áo nam lớn..Cô cũng vậy.Cô cũng đã là 1 nhà thjết kế thời trang trẻ. Hôm nay cô về.Cô muốn cho hắn 1 bắt
Qua hỏi thăm bạn bè cô biết shop hắn ở chỗ nào.
Đứng trước shop cô tự tin bước vào
Đứng sau lưng hắn cô lại gần và ôm từ phía sau như năm đó.Hắn giật mình khi có ngừơi ôm mình.Quay lại hắn ngạc nhiên khi thấy cô.Hắn nghiêm mặt nhìn cô:- Quý khách đang làm gì thế ạ?Quý khách có biết hành vi vừa rồi là sai trái khôg?
Cô bật cười trước cách nói của hắn.:- Với cô gái nào anh cũng như thế thì thật tốt
-Tất nhjên là khog được rồi. Hắn cười lớn
Cô đánh yêu hắn rồi dịu dàng nói: em có món quà lớn dành cho anh.
Cô ra ngòai rồi quay lại với đứa trẻ tầm 4tuổi.Nhìn cậu bé rất kháu khỉnh.Dắt tay nó lại gần hắn: Đáng lẽ em xa anh chỉ 4 năm nhưng chỉ vì nó mà em phải thêm 1 năm.Là của nợ của anh và em đấy.
Hắn ngạc nhiên đến khôg nói được
Hắn hạnh phúc ôm 2 mẹ con vào lòng.Hạnh phúc này đối với hắn là qúa lớn.2 người cuối cùng cũng được hạnh phúc trọn vẹn sau bao mất mát.

No comments